Man Utd chưa hoàn toàn trở lại, nhưng Carrick đã đánh thức 'Quỷ đỏ'
Hai chiến thắng liên tiếp trước Man City và Arsenal chưa đủ để khẳng định Man Utd đã tìm lại đỉnh cao như thời hoàng kim, nhưng Michael Carrick đang xây dựng một thứ mà Old Trafford đã thiếu vắng từ rất lâu: Niềm tin và sự đồng lòng.
Suốt 20 tháng qua, Man Utd gần như liên tục phải trả lời những câu hỏi mang tính sống còn: họ muốn trở thành đội bóng như thế nào, theo đuổi lối chơi ra sao, và liệu phong cách ấy có đủ để đáp ứng kỳ vọng khổng lồ từ người hâm mộ hay không? Dù dưới thời Erik ten Hag hay Ruben Amorim, giới chuyên môn lẫn cổ động viên vẫn không ngừng tranh luận về truyền thống của United và cách phát huy nó trong bối cảnh bóng đá hiện đại. Hào quang ngày trước đã dần phai nhạt, còn diện mạo mới thì vẫn loay hoay chưa thể định hình, như trong bài viết về Ruben Amorim và hành trình đưa Man United trở lại.
Một cánh én không thể báo hiệu cả mùa xuân, và hai chiến thắng của một HLV tạm quyền cũng chưa đủ để khẳng định Man Utd đã thực sự hồi sinh. Tuy vậy, cách Michael Carrick giúp đội bóng lần lượt hạ Man City và Arsenal chỉ trong một tuần cho thấy có lẽ một điều rất quan trọng đã được khơi lại trong tập thể này, điều từng bị lo ngại là đã mất đi vĩnh viễn, như trong bài viết về Michael Carrick tạo cú lột xác cho MU.

Man Utd dường như đã tìm lại DNA của một đội bóng lớn ở hai trận gần đây.
DNA của Man Utd là một khái niệm đã được nhắc đến rất nhiều, thậm chí còn bị đem ra chế giễu trong những năm tháng khủng hoảng. Không ít người cười cợt và cho rằng đội bóng chủ sân Old Trafford quá nặng nề với quá khứ. Thế nhưng Carrick cùng ban huấn luyện đã tìm ra cách biến những điều tưởng như rất trừu tượng ấy thành thứ cụ thể, dễ cảm nhận hơn bao giờ hết. Nếu phải trả lời Man Utd là gì, thì lúc này đó là một đội bóng biết cách gây tổn thương cho những đối thủ lớn nhất nước Anh vào đúng thời khắc quyết định. Còn nếu muốn biết họ chơi ra sao, câu trả lời đã hiện rõ trong 90 phút bùng nổ tại Emirates vừa qua, đúng như bí quyết hồi sinh MU của Carrick.
Man Utd đã mất nhiều thời gian để tìm lại nhịp điệu tại Bắc London vào Chủ nhật. Đối mặt với một Arsenal được trang bị tận răng để đối phó với các tình huống phản công, Quỷ đỏ đã gặp khó khăn trong việc tạo ra những pha chuyển đổi trạng thái, thứ vũ khí từng khiến Man City khốn đốn một tuần trước đó. Chuỗi ba mùa giải liên tiếp về nhì đã tôi luyện cho Mikel Arteta và các học trò một sự lì lợm. Arsenal biết cách dùng các tình huống cố định để khoan phá những khối bê tông kiên cố nhất.
Khi Lisandro Martinez vô tình đưa bóng về lưới nhà ở phút 29, kịch bản quen thuộc của những mùa giải trước dường như lại hiện về. Các cầu thủ Arsenal to hơn, khỏe hơn và nhanh hơn hầu hết các đội tại Ngoại hạng Anh. Sự quyết liệt của họ trong các pha tranh chấp bóng hai thường bóp nghẹt đối thủ, tước đi không gian và động lực tấn công. Theo logic thông thường những năm gần đây, khi bị dẫn bàn trên sân của đội bóng mạnh nhất xứ sương mù, tinh thần chiến đấu của Man Utd sẽ tàn lụi, và họ chấp nhận thất bại trong buổi tối mùa đông lạnh giá.
Nhưng Man Utd của Carrick không sụp đổ. Họ bị dồn ép, phải lùi sâu phòng ngự, nhưng không hề nao núng. Chỉ cần một tia hy vọng, họ lập tức triển khai kế hoạch đã chuẩn bị từ trước. Đường chuyền hỏng của Martin Zubimendi ngay trước vòng cấm Arsenal đã kích hoạt bản năng sát thủ của Bryan Mbeumo. Có những trận đấu mà sai lầm của đối phương quan trọng không kém sự xuất sắc của chính bản thân. Quyết định ngoặt bóng sang chân không thuận trước khi dứt điểm của Mbeumo là sự kết hợp thú vị của cả hai yếu tố đó. Tiền đạo người Cameroon nổi tiếng là có cái chân trái khéo léo. Nhưng trong pha đối mặt, anh khiến David Raya bị bất ngờ bởi một pha qua người rồi thực hiện cú sút bằng chân phải. Có lẽ, cả đội Arsenal không ngờ Mbeumo lại tự tin đến thế dù thi đấu tại Emirates trong thế bị dẫn bàn.

Harry Maguire là một trong những thủ lĩnh giúp Man Utd đứng vững bất chấp thay đổi trên ghế huấn luyện.
Hiệp hai chứng kiến Man Utd lột xác về mặt tinh thần. Họ sẵn sàng lăn xả, khóa chặt mọi cánh cửa vào khung thành và biến mỗi pha phòng ngự thành một cuộc chiến. Michael Carrick mới chỉ nắm quyền hai tuần, nhưng mọi thành viên Man Utd đã thể hiện họ sẵn lòng thực hiện những công việc không tên, những nhiệm vụ ngoài ý muốn cá nhân để phục vụ cho lợi ích chung. Họ chấp nhận chịu khổ, chấp nhận lùi lại để chờ đợi thời cơ tung đòn kết liễu.
Biểu tượng cho sự hồi sinh này chính là Patrick Dorgu. Cầu thủ từng khiến cựu HLV Ruben Amorim cảm thấy lo lắng mỗi khi chạm bóng giờ đây đang chơi với sự dũng cảm phi thường. Bàn thắng nâng tỷ số lên 2-1 ở phút 50 là một siêu phẩm - cú sút uy lực đưa bóng đập mép dưới xà ngang làm câm lặng cầu trường Emirates. Chàng trai 21 tuổi này không phải mẫu cầu thủ thay đổi cục diện trận đấu thường xuyên, nhưng anh là mẫu cầu thủ cần cù và có khả năng ứng biến, một tài sản quý giá cho bất kỳ hệ thống chiến thuật nào. Sự tự tin không phải là bẩm sinh, đó là kỹ năng được nuôi dưỡng qua thời gian, và ngọn lửa trong Dorgu đã được thắp lại dưới bàn tay của Carrick.
Phiên bản Man Utd của Carrick, ít nhất là cho đến lúc này, nắm bắt rõ ràng hơn về việc họ là ai. Man Utd trông có vẻ giống Man Utd hơn mà không cần tới những hành động hữu hình như tắc bóng hay sút cầu môn. Họ dường như thi đấu với một sự rõ ràng về tầm nhìn và mục đích. Điều này thể hiện rõ khi Mikel Merino gỡ hòa 2-2 cho Arsenal ở phút 84. Thông thường, một đội bóng yếu bóng vía sẽ sụp đổ hoặc co cụm cầu hòa để bảo toàn 1 điểm. Nhưng Man Utd đã làm điều ngược lại, họ tin tưởng vào bản lĩnh của mình để tìm kiếm điều bất ngờ.
Và điều bất ngờ đó mang tên Matheus Cunha. Rất ít người nghĩ Cunha sẽ sút khi đứng cách khung thành Arsenal tới 30 mét. Và càng ít người nghĩ quả bóng lại găm vào góc lưới một cách hoàn hảo đến thế để ấn định chiến thắng 3-2. Một khoảnh khắc cá nhân mang tính thiên tài, nhưng được xây dựng trên nền tảng của một tập thể không chịu đầu hàng. Carrick không thể dạy Cunha sút quả bóng đó, nhưng ông đã tạo ra môi trường để Cunha dám thực hiện cú sút đó.
Phát biểu sau trận đấu, Carrick khiêm tốn, từ chối nhận công lao cho pha dứt điểm đó. Sự điềm tĩnh và khiêm nhường của cựu tiền vệ tuyển Anh trước truyền thông khiến mọi lời ca ngợi dồn vào các cầu thủ. Dưới trướng của cựu tiền vệ này, các ngôi sao của Man Utd trông có vẻ được trao quyền nhiều hơn và chuẩn bị tốt hơn cho những thử thách. Ông đã thực hiện những thay đổi đơn giản nhưng hợp lý như đặt cầu thủ vào đúng vị trí sở trường, đưa Kobbie Mainoo trở lại để cầm nhịp, kết hợp khối đội hình phòng ngự kỷ luật với sự ngẫu hứng trên hàng công.

Man Utd có nên trao cho Carrick hợp đồng dài hạn sau những gì ông thể hiện?
Man Utd có lẽ chưa vội ký hợp đồng chính thức với Carrick ngay lúc này, như cách Rio Ferdinand từng hào hứng, khuyên đội nhà “trói chân” Ole Gunnar Solskjaer sau trận thắng PSG năm nào. Nhưng nếu câu hỏi về tương lai của Carrick đã được đặt ra sau trận thắng Man City, thì giờ đây nó càng được mang ra bàn tán nhiều hơn. Nếu Carrick có thể chỉ đạo Man Utd đánh bại hai đội bóng mạnh nhất nước Anh trong hai tuần liên tiếp, liệu ông có xứng đáng được đề bạt vào vị trí huấn luyện viên chính thức vào mùa hè tới? Có người trả lời có, người nói chưa, nhưng chắc chắn Carrick đã có màn chào hàng không thể ấn tượng hơn.
Tuy nhiên, thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước. Trận đấu tiếp theo gặp Fulham sẽ là một chướng ngại vật kiểu khác. Man Utd sẽ tiếp cận thế nào khi họ được kỳ vọng là đội cửa trên, phải chủ động tấn công và áp đặt thế trận? Chúng ta chưa biết Man Utd của Carrick sẽ chơi thế nào trước các đội bóng nhỏ, điều mà Ruben Amorim từng không thể tìm ra lời giải. Carrick nhận thức rõ điều này khi khẳng định tương lai rộng mở phía trước và Man Utd chỉ cần tiếp tục xây dựng những thói quen tốt.
Hiện tại, Man Utd đang ở một vị thế tích cực hơn rất nhiều so với vài tuần trước. Họ giành chiến thắng nhờ sự linh hoạt chiến thuật và tinh thần chiến đấu. Bất kể Michael Carrick đang xây dựng điều gì tại Old Trafford, ông đã có được thứ quan trọng nhất: Sự đồng lòng từ các cầu thủ và cả những người hâm mộ. Quỷ đỏ có thể chưa thực sự trở lại ngôi vương, nhưng chắc chắn họ đã tỉnh giấc sau cơn ngủ mê dài đằng đẵng.
Marc Guehi gây ấn tượng trong trận ra mắt Man City
Pep nghĩ gì khi đẩy Haaland lên ghế dự bị?
Liverpool thua đau Bournemouth: Hồi chuông báo động cho nhà vô địch
Bình luận

Brighton 3-0 Chelsea: Dấu chấm hết cho giấc mơ Champions League

Man City đối đầu Burnley: "The Citizens" tiến sát chức vô địch Premier League

Real Madrid 2-1 Alaves: Mbappe và Vinicius tỏa sáng tại Bernabeu

Girona 2-3 Real Betis: VAR và những bước ngoặt khó lường tại Montilivi
